Lưu trữ cho từ khóa: thiện lương

Từ chuyện con đại bàng tự nhổ lông, rút ra 2 bài học đắt giá

Có hai con đại bàng nọ, một con bay rất nhanh, con còn lại bay rất chậm. Đại bàng bay chậm cảm thấy thật ghen tị, nên nó tìm mọi cách để hãm hại đối thủ. Nào ngờ kết cục, nó chẳng thể khiến đại bàng bay nhanh rơi mất sợi lông nào, còn chính nó thì gặp họa.

Đại bàng bay chậm cảm thấy thật ghen tị với đại bàng bay nhanh, nên một ngày kia, đại bàng bay chậm nói với người thợ săn rằng: “Phía trước có một con đại bàng bay nhanh. Anh hãy dùng mũi tên bắn nó đi”.

Người thợ săn nói: “Có thể, nhưng chỉ là mũi tên của ta thiếu mất một sợi lông. Ngươi có thể rút ra một sợi lông của mình được không?”.

Đại bàng nói: “Được rồi! Chỉ cần anh có thể bắn nó, một sợi lông không đáng là gì cả”, và sau đó, nó rút ra một chiếc lông hào phóng ném cho người thợ săn.

Người thợ săn cài mũi tên vào cung, sau đó nhắm vào con đại bàng bay nhanh mà bắn, nhưng vì nó đã bay quá cao rồi, nên không trúng đích.

Người thợ săn quay sang thảo luận với con đại bàng bay chậm: “Nhổ cho ta một chiếc lông nữa, ngươi thấy thế nào?”

Con đại bàng trả lời: “Được rồi!”, và nó liền nhổ thêm một chiếc lông khác cho người thợ săn.

Tuy nhiên, lần này anh ta lại bắn trượt thêm một lần nữa. Cứ như vậy, từng mũi tên được bắn đi là từng chiếc lông của chim đại bàng lần lượt bị nhổ hết. Vậy mà vẫn không bắn trúng được con đại bàng nhanh nhẹn.

Con đại bàng bay chậm lúc này đã rụng hết lông, toàn thân trụi lủi, không thể bay được nữa, còn người thợ săn thì mỉm cười nói với đại bàng: “Ở đây có một con đại bàng không biết bay, ta cần gì phải hao tâm tổn sức bắn con đại bàng trên trời?”. Nói rồi, người thợ săn bắt lấy con đại bàng trần trụi này.

Qua câu chuyện có 2 điều được đúc kết:

Người làm hại người khác cuối cùng lại hại chính mình

Có người muốn đào cái hố cho người khác, nhưng ai ngờ lại trở thành nấm mồ cho chính mình. Có câu thơ: “Người đó đào một cái hố và đào rất sâu, nhưng lại rơi vào cái hố do chính mình đào”.

Điều gì đã làm con đại bàng nhổ lông của chính nó? Chính là lòng đố kỵ đã khiến nó không thể chịu nổi khi nhìn thấy con đại bàng khác bay cao, bay nhanh hơn mình. Tất cả đều do lòng đố kỵ mà gây ra họa.

Hãy thử nghĩ xem, ai sẽ là người tức giận và không vui khi thấy anh chị em của mình ưu tú? Đó không chẳng phải là ma tâm hay sao? Khi chúng ta tức giận, chính là lúc chúng ta đang làm những gì mà ma quỷ muốn làm!

Bay càng cao càng an toàn

Hãy nghĩ về con đại bàng bị hãm hại, tại sao nó không bị bắn hạ? Đó là bởi vì nó bay cao. 

Một người bay càng cao thì càng không sợ người khác hãm hại, một người bay càng cao càng không lo bị gây khó dễ, bay cao chính là an toàn.

Do đó, nếu bạn muốn vượt qua nghịch cảnh và để những người nào đó không thể tấn công bạn, hãy tự nỗ lực để đi đến những nơi cao hơn.

(nguồn tinhhoa)

Tham lam thất hứa gặp quả báo, chàng ngư phủ bị biến thành ông lão

Có một số người nhìn qua cảm giác rất lương thiện, nhưng khi đứng trước lợi ích vật chất, con người không thể nào che giấu được lòng tham không đáy, lúc đó mới biết ai thật sự là người tham lam, ai thật sự tâm bất động trước cám dỗ của kim tiền.

Xưa kia, có một đám trẻ đang chơi bên bờ biển thì phát hiện một con rùa khá to bị mắc kẹt. Đám trẻ bắt đầu trêu chọc và đùa giỡn mạnh tay với con rùa ấy. 

Không lâu sau, có một chàng ngư phủ tốt bụng đi ngang qua, anh cảm thấy con rùa thật đáng thương, nên chạy đến quát lớn: “Dừng lại ngay!”

Đám trẻ thấy thế bèn sợ quá bỏ chạy. 

Lúc bọn trẻ đã đi xa, xung quanh chỉ còn lại chàng ngư phủ cùng con rùa không may mắn kia. Lúc này, con rùa bỗng dưng cất tiếng nói: “Ta vô cùng cảm phục lòng tốt của ngươi. Ta muốn mời ngươi xuống thủy cung chơi”.

Hóa ra con rùa đáng thương này lại chính là rùa Vương của vùng biển nơi đây. Chàng ngư phủ nghe vậy liền nhanh chóng nhận lời, mặc dù trong tâm anh vẫn chưa hết ngạc nhiên.

Sau đó, rùa biển đã đưa chàng ngư phủ theo cùng mình xuống thủy cung bí mật. Đến nơi, anh cảm thấy vô cùng choáng ngợp trước sự tráng lệ của nơi này, anh bèn bảo với rùa Vương rằng: “Nơi này quả là đẹp!”.

Rùa vương sau đó còn tổ chức cho chàng trai một bữa tiệc lớn để ăn mừng, nhằm cảm tạ ơn cứu mạng của anh. Chưa kể tại đây, anh còn được gặp nhiều sinh vật kỳ lạ mà chỉ có thể được nghe nói đến trong các câu truyện cổ tích. Những sinh vật này cũng chưa từng xuất hiện trước mặt con người bao giờ.

Kết thúc bữa tiệc, khi chàng ngư phủ chuẩn bị rời đi, rùa Vương có đưa cho anh ta 2 chiếc hộp và dặn kỹ: “Trong 2 chiếc hộp này (một to và một nhỏ), ngươi chỉ có thể được mở một chiếc. Chiếc còn lại không bao giờ được mở ra. Hãy nhớ kỹ điều đó!”.

Chàng ngư phủ đáp: “Được rồi, tôi hứa sẽ chỉ mở một chiếc”

Sau đó anh chào tạm biệt tất cả, và đích thân rùa Vương đã đưa anh quay trở lại đất liền. 

Vừa về đến nhà, anh liền mở chiếc hộp to hơn ra xem và vô cùng bất ngờ khi thấy trong đó toàn là vàng.

Chàng ngư phủ thốt lên: “Tuyệt quá đi!”. 

Kể từ đó, anh lập tức trở nên giàu có. Rồi anh tự nhủ: “Chắc chiếc hộp còn lại cũng đầy tiền đây mà”. Không thể kiềm chế được lòng tham, anh bèn phá vỡ lời hứa và mở chiếc hộp còn lại.  

Ngay khi vừa mở ra, ngay lập tức chàng ngư phủ biến thành một lão già vớ mái tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, trông chẳng khác nào một ông lão gần 90 tuổi. Quá hối hận vì những gì mình đã làm, anh than vãn: “Giá mà mình không thất hứa…”. Nhưng giờ đây mọi thứ đã quá muộn.

Cũng như trong cuộc sống, có những người thật sự rất lương thiện, nhưng đứng trước lợi ích về vật chất, họ dễ bị lòng tham che mờ cả tâm tính. Chỉ vì một lúc không thể khống chế được tâm xấu mà gây ra hối tiếc không thể nào vãn hồi được.

Tại sao rùa Vương lại đưa 2 chiếc hộp cho anh thanh niên, nhưng lại nhất quyết dặn kỹ là chỉ mở một chiếc. Nếu vậy, chỉ cần đưa một chiếc có phải quá tốt hơn không. 

Điều này là bởi vì từ xưa đến nay, con người là có lòng tham, tình huống đặt ra là cố tình thử thách tâm tính của họ.

Con người làm bất cứ điều gì cũng phải tự chịu trách nhiệm với việc bản thân quyết định. Cũng như từ xưa đến nay, trong các tôn giáo hay những người có tín ngưỡng luôn nhắc nhở nhau rằng: Thần Phật là có tồn tại, thiện ác tất có báo ứng. Con người hẳn là ai ai cũng đều biết điều đó, nhưng có người tin, có người không tin, thậm chí còn chê cười phỉ báng,….. và cuối cùng mỗi người đều sẽ phải chịu trách nhiệm trước quyết định và những việc mình đã làm.

(nguồn tinhhoa)

2 câu chuyện về lòng tốt chứng minh rằng, làm việc thiện thì không cần người khác biết

Sự tử tế thật sự không phải là điều gì đó mà ta cố tình thể hiện cho người khác thấy, mà nó là điều sẽ khiến mọi người cảm thấy hạnh phúc và tự nhiên. Nếu không, thì hành vi tử tế đó có chăng chỉ là tham vọng dưới ánh hào quang, là ý đồ xấu xa không hơn không kém.

Vị thầy giáo tốt bụng

Có một cậu học sinh, khi còn nhỏ gia đình rất nghèo, thậm chí cả nhà không có một chỗ để tắm. Vì vậy cứ vào mùa hè, mỗi lần muốn tắm là cậu phải đi ra bờ sông, nhất là mỗi khi tiết trời vào đông, nước sông rất lạnh, do đó cậu thường phải tắm rất lâu mới xong. 

Một hôm nọ, nhà trường phân công thầy giáo chủ nhiệm mới đến dạy lớp của cậu. Vì thầy giáo công việc bận rộn, nên thường nhờ cậu và một bạn học sinh nữa đến nhà phụ thầy làm than đốt. 

Khi làm than xong, thầy thường cho các cậu đi tắm nước nóng để cảm ơn sự giúp đỡ trước khi các cậu về nhà.

Còn cậu học sinh, mỗi lần được đến nhà giúp thầy như vậy, cậu đều cảm thấy rất vui, và đương nhiên thầy giáo cũng thường xuyên nhờ cậu đến giúp.

Nhiều năm sau, tại một bữa tiệc, cậu học sinh nghèo năm nào nay đã đạt được chút thành tựu trong sự nghiệp. Cậu bèn tự hào khoe những việc làm trước kia của mình với mọi người trong sự đắc ý.

Đến khi kết thúc bữa tiệc, con gái của thầy giáo chủ nhiệm cũng có mặt ở đó, cô đã nhắn tin cho cậu ta rằng: “Thực ra mục đích của bố tôi không phải là để anh đi làm việc đó, mà ông ấy muốn để anh có chỗ tắm”.

Nhìn dòng tin nhắn trên điện thoại, cậu xúc động đến rơi nước mắt. Sau đó cậu phát hiện, thầy giáo đã đối xử rất tốt với cậu trong nhiều năm như vậy, thế mà cậu không hề hay biết.

Người thầy giáo này không những đã giúp cậu học sinh giải quyết những khó khăn trong cuộc sống, mà còn dụng tâm cẩn thận bảo vệ nhân phẩm cho cậu, giúp đỡ cậu đủ bề.

Vị giám khảo cuộc thi hát có trái tim nhân hậu

Trong một cuộc thi hát nọ, có một thí sinh khi giới thiệu về bản thân, cậu ta có vẻ rất ngượng ngùng khi nói rằng mình là một ca sĩ tổ chức sự kiện.

Có một vị giám khảo ngồi bên dưới nghe không hiểu, nên hỏi lại anh ta: “Ca sĩ tổ chức sự kiện là gì?”.

Sau đó, vị giám khảo kế bên thản nhiên đáp: “Đó là khi một tòa nhà lớn tổ chức sự kiện, họ sẽ khai màn và cắt băng rôn, thì đúng lúc đó ca sĩ sẽ đợi để biểu diễn tiết mục của mình”.

Vị giám khảo kia nghe xong, nhanh chóng trả lời: “Ồ, thế thì cũng chẳng khác gì với chúng ta”.

Lời nói thông minh của vị giám khảo, đã khéo léo giải quyết sự tự ti, và xấu hổ cho các thí sinh, đồng thời ông ấy đã âm thầm bảo vệ lòng tự trọng cho họ, điều này đã làm cho cả bầu không khí của cuộc thi trở nên ấm áp.

Vậy nên lòng tốt thật sự có thể làm cho mọi người xung quanh cảm nhận được rằng, mọi thứ tuy giản dị nhưng đong đầy tình người.

Người xưa từng có câu: “Điều ác, sợ người biết, liền biến thành đại ác; điều thiện, muốn người biết, không phải là thiện thật sự”.

Thiện ý không chỉ là cần phải có một trái tim nhân hậu, mà còn cần cả sự đồng cảm.

Nói ví dụ đơn giản thế này, có một trường hợp nọ, khi đó các doanh nhân nhận tài trợ cho trẻ em nghèo vùng núi. Tiếp đó một buổi lễ quyên tặng sẽ được tổ chức tại sân thể thao của trường, với sự tham gia và chứng kiến của toàn thể giáo viên và học sinh.

Những doanh nhân này thường chất một đống tiền mặt mà họ sẽ quyên góp thành một “quả núi” nhỏ, rồi gửi thông báo đến các báo đài, và phóng viên để họ đến chụp ảnh về những đứa trẻ cùng đống tiền đó.

Những “hoạt động phúc lợi công cộng” như thế vẫn luôn nối tiếp nhau diễn ra hằng năm. 

Trong những buổi lễ như vậy, những doanh nhân thường sẽ mặc vest chỉnh tề, nở nụ cười chuẩn mực và nhìn vào máy quay, còn những đứa trẻ thì đương nhiên là rất khó để làm quen với hoạt động lớn như thế. Do đó, chúng chỉ có thể cúi đầu, nắm lấy góc áo mà run rẩy lập cập, vẻ mặt đầy lo lắng.

Vậy mà vẫn chưa xong, những đứa trẻ sau khi chụp ảnh xong, còn phải nhìn thẳng vào máy quay để kể ra hoàn cảnh gia đình mình khốn khó thế nào. Việc làm này đã khiến nhiều trẻ em đánh mất đi sự lạc quan và tự tin của chúng. 

Kết quả là mặc dù các em nhận được sự giúp đỡ về tài chính, nhưng thay vào đó là đổi lấy sự mặc cảm và tự ti.

Những điều mà các doanh nhân này làm, thật sự không phải là lòng tốt, mà là tham vọng dưới ánh hào quang; đó càng không phải là thiện ý, mà là ý đồ xấu xa được che giấu dưới lớp vỏ bọc của lòng tốt.

(nguồn tinhhoa)

13 chân tướng “phũ phàng” của cuộc sống, càng sớm giác ngộ càng đỡ khổ

Bạn càng thông minh, bạn càng dễ mất đi sự đơn thuần. Thông minh chinh phục thế giới, nhưng đơn thuần lại chinh phục được tâm hồn.

1. Nhiệm vụ của con người thực ra rất đơn giản, chính là biết được mình thực sự muốn gì và trở thành gì.

2. Hiểu được “bóng tối” của chính mình, bạn mới có thể cứu chữa được “bóng tối” bao phủ trong trái tim người khác. 

3. Những chuyện mà bạn vẫn chưa nhận thức ra, sẽ thay đổi vận mệnh của bạn. Vì vậy, hãy không ngừng học hỏi.

4. So với việc làm một người tốt, việc làm một con người hoàn chỉnh còn quan trọng hơn.

5. Bạn càng thông minh, bạn càng dễ mất đi sự đơn thuần. Thông minh chinh phục thế giới, nhưng đơn thuần lại chinh phục được tâm hồn.

6. Bạn đừng bao giờ nghĩ rằng bạn có thể thay đổi được người khác.

7. Người khác hiểu chúng ta đôi khi còn hơn cả chúng ta hiểu chính mình.

8. Mỗi người đều có hai cuộc sống. Lần đầu tiên là sống vì người khác, lần thứ hai là sống vì chính mình. Và cuộc sống thứ hai thường bắt đầu vào năm ta 40 tuổi.

9. Sau khi mắc một sai lầm đáng xấu hổ, ta thường cố gắng giả vờ như chưa từng làm gì cả. Thế nhưng, nếu càng chạy trốn, ta sẽ càng bị chững lại, và chỉ là một con số 0 tròn trĩnh. 

10. Hành vi của con người, trông thì có vẻ là tự phát, nhưng nó thực sự được điều khiển bởi kết quả của hành động. Chỉ cần liên tục làm những điều tốt đẹp, thì tận trong tâm thức của bạn cũng sẽ nảy nở những điều tốt đẹp.

11. Sự khác biệt giữa con người và những loài động vật khác đó là chúng ta có thể “ý thức được sự tồn tại của mình”.

12. Chẳng có một ai quan tâm đến vấn đề của bạn. Nếu gặp phải rắc rối, việc đầu tiên bạn cần làm là tự mình tìm ra cách tháo gỡ.

13. Sẽ luôn luôn có người khác xinh đẹp, trẻ trung và giỏi giang hơn bạn. Hãy học cách chấp nhận và tự hài lòng.

(nguồn tinhhoa)

Câu chuyện triết lý: Cái chân của tiểu hòa thượng

Vào thời nhà Đường, ở núi Ngũ Đài Sơn, có một vị thiền sư nổi tiếng tên là Mã Tổ, rất thích dùng phương thức “gây khó khăn” để dạy đồ đệ của mình. Vào một ngày nọ, ông cũng dùng cách này để dạy cho tiểu đệ tử của mình ngộ ra một chân lý.

Một hôm, thiền sư Mã Tổ có bắc một cái ghế ngồi trên con đường nhỏ phía sau chùa để đọc sách. 

Không lâu sau, có một tiểu hòa thượng đang đẩy chiếc xe đi từ phía vườn rau trở về chùa. Vì con đường quá hẹp, mà thiền sư Mã Tổ lại duỗi chân ra giữa đường, nên tiểu hòa thượng không sao đẩy xe qua được, bèn xin Sư phụ thu chân lại. 

Nhưng bất ngờ là thiền sư Mã Tổ không những không co chân lại, mà còn nói: “Chân ta luôn luôn duỗi ra, không bao giờ co lại”.

Tiểu hòa thượng vừa sững sờ, vừa có chút khó xử, rồi nói: “Sư phụ không thu chân lại, con không thể trở về chùa”.

Thiền sư Mã Tổ vừa nói, thậm chí còn không thèm nhìn tiểu hòa thượng: “Đó là việc của con”.

Tiểu hòa thượng suy nghĩ một chút rồi thưa: “Sư phụ, người chỉ duỗi ra chứ không co lại, cho nên con không thể đi qua chân của sư phụ. Vậy chúng ta đổi vị trí đi, con ngồi ở trên ghế, còn sư phụ tới đẩy xe!”.

Sau khi nghe điều này, Thiền sư Mã Tổ cảm thấy khá thú vị, liền đổi vị trí với đồ đệ. 

Tiểu hòa thượng lúc này cũng bắt chước duỗi thẳng chân, nhưng khi Thiền sư Mã Tổ đẩy xe về phía mình, thì cậu bèn rụt chân lại.

Thiền sư Mã Tổ hỏi: “Tại sao con thu chân lại?”

Tiểu hòa thượng cười nói: “Sư phụ là người chỉ duỗi không co lại, nhưng con có thể co duỗi, cho nên con thu chân lại”.

Sau đó tiểu hòa thượng đẩy xe đi, còn Thiền sư Mã Tổ thì nhìn theo bóng dáng của đệ tử mình mà cười tâm đắc. 

Nhiều năm sau, Thiền sư Mã Tổ đã truyền lại y bát cho tiểu hòa thượng này. Còn tiểu hòa thượng sau đó đã trở thành cao tăng ở Ngũ Đài Sơn, được gọi là Thiền sư Ẩn Phong.

Chuyện con lừa mang thánh vật

Đây là một truyện ngụ ngôn của nhà văn Pháp tên là La Fontaine, cũng là một trong những tác phẩm tiêu biểu của ông. Truyện nói về một con lừa, ngày đầu tiên được mục sư sai đến cõng thánh vật, nhìn thấy những tín đồ cúng bái, bò lổm ngổm trên mặt đất, con lừa dường như cảm thấy lâng lâng tự mãn.

Ngày hôm sau, vị mục sư tiếp tục sai nó đến kéo cối xay, con lừa vẫn còn đang say sưa với sự cao quý của ngày hôm qua nên tự nhiên không chịu vâng lời, sau đó bị chủ nhân đánh cho một trận, nó liền khóc to.

Khi đó, một đứa trẻ 10 tuổi sau khi nghe câu chuyện này xong, nó cảm thấy con lừa này thật ngu ngốc nên bảo: “Đừng quên bạn là một con lừa!”. 

Kỳ thực, trên thế gian có rất nhiều “con lừa” thường nhầm lẫn mình với những thánh vật. Khi có quyền thì kiêu căng ngạo mạn, khi không còn quyền thì chán nản, thấp thỏm thở dài; khi tại vị thì ngông cuồng tự cao tự đại; khi thoái vị thì tinh thần suy sụp ….. 

Con lừa cũng chỉ là con lừa, còn thánh vật là thánh vật, trẻ con còn hiểu được lẽ thường, sao người lớn vẫn còn mê muội?

Kỳ thực, việc cõng thánh vật này giống như hút thuốc phiện, có thể sẽ gây nghiện. Con lừa dù có được mang thánh vật trong bao lâu, thì cũng có ngày thánh vật phải bị tháo dỡ xuống. 

Cũng giống như con người trên đời, ai mà không muốn sống vinh quang? Hơn nữa, bốn phương đến bái, tám mặt hướng về, không chỉ có được niềm vui về tinh thần, mà còn được cung cấp mọi thứ cần thiết như cơm ăn, áo mặc, nhà ở và phương tiện đi lại, còn có rất nhiều tiền. 

Tuy nhiên điều này có khác gì con lừa cõng thánh vật, cứ tưởng những xa hoa đó là mình, sau này quen rồi, tự nhiên sợ mất mát, sống cảm giác thật khổ sở.

Thực ra, con người chỉ có vóc dáng, sở thích, kỹ năng, tính cách và suy nghĩ của mình, mới là cùng tồn tại với sinh mệnh của chính mình. Những ngày mang thánh vật, chẳng qua chỉ là bọt sóng nổi lên trong ký ức trải qua năm tháng hồng trần mà thôi.

(nguồn tinhhoa)