Chuyên mục lưu trữ: Suy ngẫm

Dịch bệnh thường tránh những người nào?

Hàng ngàn năm qua, nhân loại đã trải qua biết bao trận dịch bệnh lớn nhỏ. Tuy nhiên trong mỗi lần ôn dịch, đều có những người bình an vô sự không bị lây nhiễm. Họ là ai?

Người xưa tin rằng dịch bệnh là do Thiên thượng giáng xuống khi lòng người tha hóa, gây nhiều tội nghiệp. Tuy nhiên trong các trận ôn dịch, vẫn có những người bình an vượt qua kiếp nạn, ngay cả khi nhiều người quanh họ nhiễm bệnh qua đời. Trong lịch sử, đích thực có ghi chép về những trường hợp như vậy.

Xả thân vì nghĩa, người nghĩa khí bình an vô sự

Thời nhà Thanh, có một vị học giả tên là Chu Mai Thúc đã ghi chép lại tình hình dịch bệnh ở một địa phương trong tác phẩm “Mai Ưu Tập” như sau: “Thường thấy một nhà có mấy chục người chết khi đang ngủ. Dù cửa đóng kín, nếu vô tình tiếp xúc với khí [bệnh] ắt cũng sẽ chết”.

Ở đó có gia đình Trần Quân Sơn gồm 5 người vợ chồng con cái đều nhiễm bệnh, chỉ trong một đêm đã chết không còn một ai. Hàng xóm, người thân cũng không có ai dám đến nhìn. 

Trần Quân Sơn có một cậu học trò tên là Vương Ngọc Tích. Vương Ngọc Tích vốn là người trọng hiếu, trọng đạo, nên kiên định nói:“Sao tôi có thể ngồi nhìn cả nhà thầy chết, thi thể không có ai an táng được?” Thế là anh bèn vào nhà, đem từng người liệm trong quan tài. Kỳ tích là anh phát hiện ra trong nhà còn có đứa bé quấn tã vẫn còn thở nhẹ. Vương Ngọc Tích bế bé đi tìm thầy thuốc và cứu được mạng sống của bé. 

Điều ngạc nhiên là dù tiếp xúc với cả nhà nhiễm dịch như vậy nhưng nhiều ngày sau, Vương Ngọc Tích vẫn bình an vô sự. Xem ra, dịch bệnh biết tránh những người thiện lương đại nghĩa.

Phụ nữ thủ tiết đức lớn, cả nhà tránh khỏi tai họa

Đời nhà Thanh năm Đạo Quang thứ 15, Hàng Châu xảy ra dịch bệnh, người chết nhiều đến nỗi thiếu cả quan tài. Đêm giao thừa, nhà họ Kim nghe thấy ngoài cửa có tiếng động, còn nghe thấy tiếng người nói: “Nhà này có tiết phụ.” Hôm sau, sáng mùng một Tết mở cửa, thấy trên tường có vẽ một vòng tròn đỏ lớn, nghĩ rằng trẻ con nghịch ngợm nên họ cũng không để tâm.

Thế nhưng, vào mùa hè năm đó, dịch bệnh hoành hành, các gia đình xung quanh không một người nào còn sống sót, chỉ riêng nhà họ Kim vẫn bình an. Lúc này nhà họ Kim mới biết rằng, vòng tròn đỏ được vẽ đêm giao thừa chính là quỷ Thần vẽ đánh dấu. 

Quỷ Thần đánh dấu trên tường nhà họ Kim là bởi vì con dâu nhà họ Kim (gia đình mẹ đẻ họ Tiền), đã thủ tiết 30 năm. Xưa nay những người phụ nữ hiếu thảo thủ tiết đều khiến quỷ Thần kính phục. Gia đình họ Kim có tiết phụ đã tích được rất nhiều công đức, nên mới giúp cả gia đình tránh khỏi đại họa.

Ba đời tích đức hành thiện dịch bệnh tránh xa

Thời nhà Tống có trạng nguyên Phùng Thời Hành. Vào một ngày Tết Nguyên Đán khi anh ta còn chưa thi đỗ, anh xuất hành rất sớm và gặp rất nhiều người có tướng mạo kỳ dị trên đường. Phùng Thời Hành không những không sợ mà còn quát hỏi bọn họ muốn gì. Nghe vậy những người kia đáp họ là dịch quỷ, xuống nhân gian để gieo rắc dịch bệnh.

Phùng Thời Hành hỏi: “Nhà ta cũng sẽ bị dịch bệnh sao?

Dịch quỷ nói: “Không bị.”

Phùng Thời Hành thắc mắc hỏi tại sao, đám dịch quỷ tiết lộ rằng nhà anh ba đời đều tích đức, ngăn chặn người làm việc xấu, khen ngợi người làm việc tốt. Do đó con cháu gia đình đều sẽ có thành tựu. 

Năm đó dịch bệnh hoành hành, quanh khu vực chỉ có gia đình nhà họ Phùng là bình yên vô sự.

Trung y: Chính khí mạnh dịch bệnh bất xâm

Trong “Hoàng Đế Nội Kinh”, cuốn sách kinh điển của Trung y có chép một đoạn hội thoại giữa Hoàng Đế và đại thần Kỳ Bá như sau: 

“Hoàng Đế: Dịch bệnh phát tán có tính truyền nhiễm. Người lớn hay trẻ nhỏ sau khi nhiễm bệnh đều có biểu hiện giống nhau. Phải dùng biện pháp gì để cứu chữa và tránh bị lây nhiễm?

Kỳ Bá: Người không bị truyền nhiễm nhất định là bên trong cơ thể có nhiều chính khí. Như vậy tà khí không xâm nhập vào được”. 

Theo Trung y, các nhân tố bên ngoài gây bệnh cho cơ thể được gọi là tà khí, và phần chống lại tà khí được gọi là chính khí. Nếu chính khí của cơ thể rất mạnh thì bệnh tà không thể xâm nhập. Do đó, bệnh tà có thể xâm nhập vào người hay không, có liên quan mật thiết đến việc chính khí của người đó mạnh hay yếu.

Người có chính khí mạnh được hiểu là người có tâm chính trực, suy nghĩ thiện lương, sống có đạo đức, tuân theo thiên lý… Tà khí ở đây ngụ ý chỉ các loại dịch bệnh truyền nhiễm, bao gồm cả các loại vi khuẩn, virus,… Vì vậy nâng cao cảnh giới tâm tính cũng chính là cách để tăng cường chính khí chống lại bệnh tà.

Tây y: Người có tâm thái tích cực thường khỏe mạnh, hạnh phúc

Những năm gần đây, khoa học hiện đại cũng đưa ra chứng cứ về mối liên hệ mật thiết giữa cảnh giới tinh thần và sức khỏe thân thể. Điều này khiến cho Đông y và Tây y xích lại gần hơn.

Tây y nhấn mạnh sự tàn phá của stress lên cơ thể. Trong cuốn sách Power vs Force, nhà nghiên cứu nổi tiếng người Mỹ David Hawkins nói về tần số năng lượng của cơ thể. Theo đó, những tâm thái tiêu cực như đau khổ, tuyệt vọng, oán hận, thù ghét có tần số năng lượng thấp, khiến người ta mang bệnh. Và ngược lại, sự bình hòa, từ bi, lương thiện có tần số cao, khiến mọi người khỏe mạnh, hạnh phúc. 

Nghiên cứu cũng chỉ ra, người chăm chỉ làm việc thiện, người thường niệm kinh sách trong các tín ngưỡng dường như giảm được nhiều nguy cơ bệnh tật hơn. Điều này khá tương đồng với quan điểm dưỡng sinh trong Đông y cho rằng: Bệnh do 7 phần tinh thần 3 phần thân thể.

Người xưa nói: “Phúc họa không có cửa, đều do con người tự chiêu mời”. Từ xưa đến nay, mỗi khi xã hội lễ nghĩa băng hoại, đạo đức suy đồi thì dịch bệnh luôn tìm đến. Từ các ghi chép lịch sử đến Đông, Tây y đều cho thấy chỉ những người vẫn giữ được chính khí, thiện lương mới có thể bình an vượt qua ôn dịch. 

Các bậc danh y thời xưa cũng đều cho rằng “dưỡng sinh không bằng dưỡng tính“. Cảnh giới tinh thần ngay chính, trọng đức, hành thiện mới là bí quyết chống lại dịch bệnh, giúp duy trì sức khỏe, hạnh phúc cho mỗi người.

(nguồn tinhhoa)

Đừng vội oán trách số phận, Trời cao đã tự có an bài

Oán trách, than vãn, chỉ mang lại cảm xúc tiêu cực, khiến bản thân trở thành kẻ ích kỷ, vị tư, chỉ biết nhìn vào lỗi lầm của người khác mà từ đó thất bại.

Trong cuộc sống, oán trách hoàn toàn là một loại cảm xúc tiêu cực, và đầy năng lượng tiêu cực, nó khiến người ta chỉ nhìn thấy khuyết điểm của người mà không thấy thiếu sót của chính mình. Phàn nàn về số phận chi bằng hãy thay đổi số phận; oán trách cuộc sống chi bằng hãy cải thiện cuộc sống.

Trong quan hệ giữa người với người, một khi bắt đầu có sự oán trách thì mối quan hệ giữa hai người đã xuất hiện nguy cơ, bất kể là mối quan hệ người thân, bạn bè hay đồng nghiệp đều như vậy cả.

Điều khủng khiếp nhất của sự oán trách là nó có thể làm mờ mắt người ta, khiến chúng ta không thể thấy được khuyết điểm của chính mình. Oán trách là một loại thói quen xấu, nó khiến chúng ta đổ hết những sai lầm cho người khác và quy hết mọi nguyên nhân vào bản thân sự tình, nó làm cho chúng ta bỏ qua hết những lỗi lầm và thiếu sót của chính mình.

Có thể nói rằng oán trách là một sự tự lừa dối đáng sợ. Những người thích oán trách chắc chắn là rất hèn nhát yếu đuối, họ không dám tự mình chịu trách nhiệm, mà đẩy hết trách nhiệm cho cuộc sống và cho những người khác để lừa dối bản thân, sống trong khổ sở và hèn mọn.

Bằng cách oán trách, chúng ta chỉ nhìn thấy những sai lầm của người khác, mà che đậy đi những sai lầm và khiếm khuyết của bản thân, và rồi càng ngày càng lún sâu hơn vào thói quen này.

Oán trách là một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Người càng không có năng lực thì càng hay oán trách, người càng hay oán trách thì càng nghèo, người càng nghèo thì càng hay than vãn, càng than vãn thì càng thích bào chữa, càng tìm nhiều lý do thì càng trốn tránh trách nhiệm, càng trốn tránh trách nhiệm thì lại càng vô dụng.

Sống trên đời này thay vì trách than về điều gì đó, chi bằng hãy hoàn thiện bản thân, rũ bỏ mọi oán trách để khám phá niềm vui của cuộc sống. Câu chuyện về Tăng Quốc Phiên và những người em trai, cùng những bài học chu du các nước của Khổng Tử dưới đây, hy vọng có thể giúp chúng ta hiểu rằng cuộc sống không cần oán trách, tất cả đều đã có an bài.

Cả đời của Tăng Quốc Phiên có thể được xem là khá êm đẹp thuận lợi, công thành danh toại. Nhưng em trai của ông thì không được tốt như vậy. Người em thứ 4 và thứ 6 của ông đều là dùng tiền để mua chức Giám sinh, người em thứ 9 và người em nhỏ nhất tuy là thi đỗ tú tài, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Bốn người em trai này khá là âu sầu phiền muộn, nên thường nói rất nhiều lời than vãn.

Người em thứ 6 của Tăng Quốc Phiên là Tăng Quốc Hoa rất có tài thiên phú trong sáng tác văn thơ, Tăng Quốc Phiên luôn hy vọng người em này có thể đỗ đạt làm nên sự nghiệp nhờ tài năng văn chương này.

Tăng Quốc Hoa cũng rất tự tin, nhưng trong các kỳ khoa cử, ông lại luôn gặp bất lợi. Đây là một đả kích rất lớn đối với ông, một chàng trai trẻ từng có ý chí rất cao mà lại liên tục thất bại trong khoa cử như vậy, tâm lý của ông đã suy sụp cùng cực, và rồi ông cứ không ngừng oán thán.

Tăng Quốc Hoa than trách rằng quan khảo thí không có tầm nhìn, không hiểu được bài viết của mình; thậm chí ông còn oán trách cả người vợ, không biết tự lo thân khiến ông không thể dồn hết sức để học. Nhưng từ đầu chí cuối ông chưa bao giờ đi tìm nguyên nhân từ bản thân.

Sau khi Tăng Quốc Phiên biết chuyện, liền viết thư gửi đến cho Tăng Quốc Hoa, trong thư đã mắng người em này một trận ra trò. Tăng Quốc Phiên nói: “Đệ thi không đậu đều là tại đệ đã không nỗ lực, không chịu cầu tiến, giờ còn trách ai đây? Đệ có tư cách gì mà than trách chứ!”

Trong mắt của Tăng Quốc Phiên, oán trách quá nhiều là một biểu hiện của kẻ vô tích sự, người như vậy khi gặp một chút trắc trở liền không ngừng than trách, đó là người không có tương lai.

Tăng Quốc Phiên nói: “Nếu than vãn quá nhiều, thì sẽ càng có nhiều áp lực hơn. Nếu vô cớ oán trời thì trời sẽ không cho, nếu vô cớ trách người thì người sẽ không phục, điều này rất có lý lẽ”.

Những người than phiền quá nhiều, con đường phía trước chắc chắn sẽ không dễ đi, bởi vì họ không biết tự xem xét bản thân, không biết cải thiện và nâng cao giá trị. Thất bại là không thể tránh khỏi, và những lời than phiền của họ sẽ gây phản cảm với người khác, khiến người khác phải tránh xa.

Trong “Luận ngữ – Hiến vấn”, Khổng Tử đã từng nói: “Không oán trời, không trách người, học điều nhỏ nhặt biết thứ lớn lao, chỉ có trời mới hiểu được ta!”.

Khổng Tử chu du nhiều nước, gặp đủ mọi chuyện xúi quẩy trên đời, có lúc giống như kẻ lang thang không nhà, nhưng ông không bao giờ than trách cả. Khổng Tử không oán trời, không trách người, mà biết tu thân dưỡng đức, hoàn thiện bản thân mình.

Người trưởng thành mà biết tự tìm ra nguyên nhân từ bản thân mình là tốt rồi. Không có nỗ lực nào là lãng phí cả, mọi thứ đều đã có an bài. Phải tin rằng, chúng ta chỉ cần cố gắng thì dù cho không thành công cũng sẽ có những gặt hái khác.

Những người không chịu cố gắng, mà đến khi gặp thất bại lại còn oán trách người khác, than phiền về sự việc thì chính là người vô tích sự nhất, không còn hy vọng nhất.

(nguồn tinhhoa)

“Khí chất” của con người đến từ đâu?

Khí chất của con người đến từ đâu? Có người cho rằng nó toát lên từ những trang phục sang trọng mà họ mặc, có người lại cho rằng nó chỉ có ở những người sở hữu gia tài bạc tỷ. Điều này liệu có đúng?

Hoa hậu Hồng Kông 2015 Mạch Minh Thi từng nói về khí chất trong một chương trình truyền hình. Cô nói rằng những người có tích lũy về tài sản rất dễ có khí chất, bởi vì giáo dục là điều rất xa xỉ, không có áp lực kinh tế thì mới có thể đeo đuổi được những thứ về tinh thần.

Trên thực tế, gom khí chất và tài sản lại để nói với nhau là chưa thỏa đáng. Khí chất của một người có thể có, cũng có thể không, tất cả được quyết định bởi việc bạn có nuôi dưỡng nên nó hay không.

Phương pháp nuôi dưỡng khí chất quan trọng nhất là đọc sách

Hai câu thơ đầu trong bài thơ “Hoà đổng truyền lưu biệt” của Lưu Thức viết rằng: “Thô tăng đại bố lý sinh nhai, phục hữu thi thư khí tự hoa”.

Ý nói, tuy là đã trải qua cuộc sống bần cùng phải mặc áo sờn vải bố, nhưng trong bụng có sách có thơ, thì sẽ nâng cao được khí chất của bản thân, vừa có hào quang, vừa có sự tự tin. Theo cách nói này, khí chất là không có sự phân biệt thành phần giai cấp.

Cùng thời với thi nhân Tô Thức triều Tống có Hoàng Đình Kiên trong “Thế thuyết tân ngữ bổ. Ngôn ngữ thiên” từng nói rất cụ thể rằng: “Sĩ phu ba ngày không đọc sách, thì soi gương mặt mũi đáng ghét, nói chuyện vô vị”.

“Nói chuyện vô vị”, ý chỉ nội dung lời nói của bạn nông cạn, thì đã không thu hút được người khác. Lời nói quá nhiều, nhưng chỉ toàn tạp nham. Phải dựa vào việc đọc sách, vừa mở mang được kiến thức, lại có lý lẽ, khiến cho lời nói dễ nghe hơn, cũng khiến cho người nghe có không gian suy ngẫm.

Còn “mặt mũi đáng ghét”, mọi người chắc hẳn đã trải nghiệm qua nhiều rồi. Đặc biệt là những lời nói hỗn độn vô vị ở nơi công cộng, hãy nhìn xem những người đang nói giọng vô cùng lớn tiếng với nhiều biểu cảm khác nhau, thì dù cho dung nhan có đẹp thế nào cũng sẽ trở thành xấu xí.

Có người nói rằng đọc sách nhiều là chiếc mặt nạ tốt nhất của phụ nữ, điều này quả thật rất đúng. Không những vậy, đọc nhiều sách còn là phương pháp làm đẹp tốt nhất.

Bởi vì đọc sách nhiều, thì cũng sẽ suy nghĩ nhiều. Suy nghĩ nhiều, thì các tế bào não hoạt động nhiều hơn, làm cho mắt chuyển động nhiều, trở nên sáng trong và linh hoạt, có thần thái khác biệt, lời bạn nói sẽ động lòng người, khí chất tự nhiên đã chứa đựng trong ấy rồi.

Chỉ cần có học vấn, thì sẽ có điểm hấp dẫn người khác, bởi vì để có được học vấn thì phải trải qua sự suy ngẫm cặn kẽ tinh tường, mới có thể tôi luyện ra trí tuệ cuộc sống. Việc huấn luyện học thuật nghiêm khắc, không thể biến từ không thành có, và cũng không thể nói trắng thành đen được.

Chân thành là điều cơ bản của người có học vấn, đó cũng chính là khí chất. Cho nên khí chất không phải là độc quyền của những học giả về lịch sử, cổ điển, triết học, mà những người học kinh tế, pháp luật, thương mại cũng có khí chất của riêng họ – Đấy chính là khí chất của học vấn, khí chất của học giả.

Trừ khi bạn học kinh tế, thương mại chỉ là học để biết chơi cổ phiếu, đầu cơ; học pháp luật chỉ vì theo đuổi chuyên ngành khoan đục lỗ hổng pháp luật, tất cả đều chỉ vì kiếm tiền.

Đương nhiên thì kiểu tranh luận này, tầng bậc còn rất thấp, cũng giống như bạn tranh luận câu chuyện Lâm Đại Ngọc có khí chất hay là Milton Friedman (nhà kinh tế học người Mỹ) có khí chất vậy, không thể kết luận xác đáng được.

Khí chất bắt nguồn từ chính khí

Tầng bậc cao hơn một chút, thì phải nói đến chuyện dùng khí chất như thế nào. Người mà có khí chất phải bắt nguồn từ chính khí. Loại khí này, phải phối hợp cùng với nghĩa và đạo. Nghĩa và đạo mà mất rồi, thì loại khí này cũng không còn sức mạnh nữa.

Kỳ thực, khí chất cũng không ngoại lệ, khi không còn sự phối hợp giữa đạo và nghĩa trong nội tại, mà chỉ có dung nhan đẹp đẽ, có thể là vừa trông thì thấy đẹp đấy, nhưng không để lại ấn tượng gì, nhìn lâu thì không thấy đẹp nữa.

Tư Mã Thiên đã ca ngợi Công Tôn Hoằng trong “Sử ký – Nho lâm truyền” rằng: “Công Tôn tử vụ chính học dĩ ngôn, vô khúc học dĩ a thế”, ý muốn nói rằng Công Tôn Hoằng không bẻ cong hay đi ngược lại học thức của mình mà lao đầu vào những thú vui thế tục.

Đối với những người biết giữ gìn đức tính và phẩm chất cá nhân như vậy, họ có cách nhìn nhận thị phi rất chính xác, khi nói chuyện sẽ tự tin, không bao giờ hoài nghi về bản thân, không bị chôn vùi bởi những tham lam tiền tài lợi lộc tầm thường, những người như vậy đều xứng đáng có khí chất.

(nguồn tinhhoa)

Có phúc báo thì phú quý tự tìm đến, làm gì cũng kiếm được tiền

Rất nhiều người cho rằng, tiền là lợi nhuận do mình kiếm được. Thực ra, trong đó có ba phần là do cố gắng, bảy phần còn lại là từ phúc báo mà đến. Người có đức, có phúc báo, làm gì cũng có thể kiếm ra tiền.

Đời người tựa như là làm kinh doanh, cho đi không nhất định sẽ được nhận lại ngay. Bởi vậy, có người vì tiền bạc mà tính toán với người khác, cũng có người vì danh lợi mà đánh mất lương tâm.

Người ta khi thấy tiền trước mắt thì sẽ dễ mê mờ, đầu óc trở nên đen tối. Biết bao người vì nó mà mất đi người thân, bao người vì nó mà mất cả tính mạng. Vậy phải đối xử với tiền tài như thế nào cho phù hợp với phúc báo đây?

Con người có khổ cực, nên muốn cuộc sống tốt hơn một chút. Vì thế bắt đầu buôn bán kinh doanh, thấy làm ăn cũng rất thuận lợi. Nhưng bản chất của kinh doanh, kỳ thực là phục vụ người khác. Nếu có thể đặt lợi ích của người khác lên trên, phục vụ thât tốt, cũng chính là đang tạo phúc đức cho mình. “Có đức mặc sức mà ăn”, tiền tự nhiên sẽ tìm đến.

Nhưng tốt nhất tiền đừng tới quá nhanh, cũng đừng tới quá nhiều, cũng đừng quá dễ dàng. Nếu như quá nhanh, quá nhiều sẽ dễ làm con người ta trở nên xa xỉ. Lãng phí phúc báo, để rồi khi bạn muốn kiếm tiền lại cũng sẽ rất khó khăn.

Rất nhiều người cho rằng tiền là lợi nhuận do mình kiếm được. Thực ra, đó là do ba phần cố gắng, còn bảy phần còn lại là nhờ phúc báo.

Có phúc báo thì làm gì cũng có thể kiếm ra tiền

Có một số người, dù cho rất cố gắng làm lụng nhưng cũng không dư ra được bao nhiêu tiền, đây chính là do phúc báo của họ không đủ.

Người xưa giảng: “Tiền tám chân, người hai chân”. Tiền có thể theo các hướng Đông, Tây, Nam, Bắc mà đi, cho nên là tám chân, con người muốn theo đuổi tiền sẽ rất khó khăn. Nhưng nếu bạn là người có phúc báo thì tiền sẽ theo đuổi bạn.

Con người, dù có tiền hay không có tiền cũng không nên lãng phí. Những gì bạn đã sử dụng sẽ đều làm tiêu hao phúc báo của bạn. Cho nên dù là dùng điện, dùng nước, ăn lương thực, cũng đều phải đặc biệt quý trọng. Rất nhiều người kinh tế tốt rồi lại bỏ qua những điều này. Mà lãng phí thường thấy nhất đó chính là lương thực, nước, làm tổn hại phúc báo rất nhiều.

Có câu nói rằng: “Một lượng vàng bốn lượng phúc”. Bạn muốn dùng một trăm vạn tiền, vậy cần phải có bốn trăm vạn phúc báo để đổi lại.

Nhưng người ta lúc kiếm tiền, thường thường sẽ bị lạc mất, cảm thấy chỉ cần dựa vào bản sự của mình là được rồi. Như vậy sẽ càng tăng thêm sự ngạo mạn, hơn nữa dễ dàng làm những việc tổn hại phúc báo.

Con người ai cũng đều muốn đạt đến đỉnh cao nhất, viên mãn nhất. Giống như một thân cây, chậm rãi lớn lên, diện mạo của nó so với hạt giống ban đầu càng ngày càng cách xa, cuối cùng rồi cũng phải trở về, trả lại cho bùn đất.

Con người sống khổ cực, ai cũng muốn theo đuổi một cuộc sống tốt hơn, nhưng lại không biết một điều: Bất kể hoàn cảnh nào cũng đều tốt cho tu luyện tâm tính, cũng đều có thể sử dụng để làm thức tỉnh con người.

Một người làm việc gì mà quá thuận lợi thì cũng không tốt, sẽ dễ làm người ta sinh ra tâm kiêu ngạo…

Làm kinh doanh buôn bán mà tiền đến quá nhanh, rồi sẽ kiếm tiền không chính đáng, như vậy sẽ làm tổn hại phúc báo. Có người bỗng chốc phát tài, nhưng ngay sau đó lại gặp rủi ro. Nguyên nhân chính là anh ta đã làm tổn hại phúc báo của mình.

Chúng ta sống trên đời muốn được nhẹ nhõm, thì hãy buông tâm tham lam, buông lợi ích trước mắt. Cứ sống khỏe mạnh, hạnh phúc, cứ đơn giản, vui vẻ cống hiến cho đời, phúc báo sẽ tự có, tiền sẽ tự tìm đến.

Có duyên hay vô duyên cũng không sao, hãy cứ thuận theo tự nhiên! Loại bỏ đi hết thảy những thứ không tốt trong tâm, cũng chính là tăng trưởng phúc báo rồi.

Người có phúc báo lớn giống như biển cả vậy, biển sẽ không vì một con sông dơ bẩn mà bị bẩn theo, trái lại có thể chuyển nó thành trong sạch, lại khiến cho chính mình lớn mạnh hơn.

(nguồn tinhhoa)

Một cơn nóng giận thiêu ngàn công đức, kiểm soát thân tâm phúc báo mới nhiều

Chúng ta khi gặp phải những chuyện không vừa ý thì thường phát tiết, nóng giận đến độ không kiểm soát được. Nếu cứ mãi phóng túng cảm xúc của bản thân như vậy, thì không những dễ dàng làm hỏng đi các mối quan hệ mà còn tự làm tổn thương, hao mòn phúc báo của chính mình.

Một cuộc sống có ý nghĩa thì luôn tràn ngập niềm vui, nếu không thì chính là uổng phí sinh mệnh. Vậy nên nhất định phải kiểm soát được cơn nóng giận của mình, người có tính khí càng tốt thì phúc báo càng nhiều.

Nhà văn Hồ Thích từng nói: “Việc ác nhất thế gian, chính là khi nổi giận; việc hạ lưu nhất thế gian, chính là khi để người khác thấy được khuôn mặt giận dữ đó, việc này so với bị đánh chửi thì còn khó chịu đựng hơn”.

1. Hãy đối xử thật tốt với những người thân

Chúng ta khi ở chỗ làm việc, đa số đối với ông chủ thì rất cung kính, đối với đồng sự thì hòa ái, gần gũi, đối với người lạ thì lễ phép. Nhưng bạn có phát hiện ra, thường thường khi vừa về đến nhà, chỉ nói vài câu là đã cáu kỉnh với người nhà.

Chúng ta đối với người thân thường có quá nhiều yêu cầu, quá nhiều bắt bẻ, hơi không vừa ý là giận dữ. Nhưng người nhà thì dù sao cũng cùng huyết thống, cho nên dù chúng ta có giận dữ như thế nào, cuối cùng họ vẫn có thể tha thứ cho chúng ta, cũng chính vì vậy mà làm cho nhiều người tính tình càng ngày càng khó chịu, càng ngày càng không kiêng nể gì.

Tục ngữ nói: “Tích thủy chi ân, dũng tuyền dĩ báo”, nhận một giọt nước ân nghĩa, thì phải dùng cả con suối để đáp đền, đối với sự ủng hộ và giúp đỡ vô điều kiện của người nhà, chúng ta phải có lòng cảm ơn sâu sắc. 

Bởi vì cha mẹ ngậm đắng nuốt cay bao năm như vậy, vất vả nhường nào mới có thể nuôi dưỡng chúng ta thành người. Nỗi khổ cực này, chỉ khi nào chúng ta đã làm cha làm mẹ rồi thì mới có thể hiểu được.

Bởi vậy dù cho có nóng tính thế nào, cũng phải tránh nổi giận lung tung, cố gắng nhẫn chịu chờ cho cảm xúc trôi qua, cha mẹ vì thế cũng sẽ tôn trọng ý kiến của chúng ta hơn.

Cho nên đối xử với người nhà cũng là việc mà chúng ta sẽ phải học cả đời. Khi chúng ta học được cách biết ơn, thì chúng ta mới có thể kiểm soát được tính khí của mình.

2. Bản sự càng lớn, cái tôi càng nhỏ

Một người có bản sự càng lớn, thì thông thường cái tôi lại rất nhỏ; bản sự càng nhỏ, cái tôi lại càng lớn. Bởi vì lúc mà một người nóng giận, nói cho cùng, đó là do bản thân cảm thấy bất lực và bị những nỗi thống khổ nhấn chìm.

Trong những năm Chính Đức triều đại nhà Minh, Ninh Vương tạo phản, Vương Dương Minh chỉ mất một tháng đã nhanh chóng dẹp yên được phản loạn, tránh được tổn thất cho quốc gia.

Nhưng Vương Dương Minh lại bị những vị quan khác đố kỵ, vu oan ông cấu kết với Ninh Vương, do việc không thành, nên mới bán đứng Ninh Vương để tự bảo vệ mình. 

Bình định phản loạn công lao thật to lớn, nhưng Vương Dương Minh lại không được để ý tới, còn bị người ta hãm hại. Nhưng đối mặt với tình cảnh như vậy, Vương Dương Minh lại không căm tức chút nào.

Ông sau đó đi tìm Trương Vĩnh, dồn toàn bộ công lao cho ông ta. Sau đó Vương Dương Minh đi vào ở trong chùa. Nhờ có tâm thái bình thản, ông đã nhẹ nhàng hóa giải hết mọi tai họa.

Vương Dương Minh cho rằng, con người phải biết tự kiểm soát chính mình, chỉ động não, không động tâm. Bởi vì động não mới có thể tìm được cách để giải quyết vấn đề, còn nếu động tâm, thì sẽ lập tức bị cảm xúc dẫn dắt, từ đó mà hỏng việc.

Một người càng nóng giận, thì lại càng không tìm thấy điểm mấu chốt để giải quyết vấn đề, sẽ làm cho sự tình ngày càng tệ hơn. Chỉ có cách khống chế thật vững cái tâm của mình, tỉnh táo phân tích vấn đề, từ đó mà tìm ra được phương cách để giải quyết nó.

3. Cuộc sống không phải là để tức giận

Có một vị thiền sư nổi tiếng thích hoa lan, ông trồng được rất nhiều loại quý hiếm, thường ngày ngoài việc giảng kinh thuyết pháp, còn lại ông dồn hết tâm sức để chăm hoa lan.

Một ngày, vị thiền sư muốn ra ngoài dạo chơi một lát, trước khi đi, ông dặn đệ tử ở nhà phải chăm sóc hoa lan cho tốt. Kết quả có một người đệ tử lúc tưới nước, không cẩn thận bị trượt chân, làm cho chậu hoa lan rớt xuống đất vỡ thành từng mảnh, hoa lan cũng rơi lả tả trên mặt đất.

Người đệ tử lúc ấy sợ hãi nghĩ: “Sư phụ trở về mà nhìn thấy cảnh tượng này, không biết là sẽ tức giận như thế nào?”.

Vị thiền sư sau khi trở về, người đệ tử lập tức quỳ gối trước mặt sư phụ, xin bị trách phạt. Nhưng không ngờ, vị thiền sư chẳng những không tức giận, ngược lại còn nhẹ nhàng an ủi đệ tử, nói: “Ta chăm hoa lan, không phải là để tức giận”.

Phạm Trọng Yêm nói: “Không vì ngoại cảnh mà vui, không vì bản thân mà buồn”. Đối với ngoại cảnh, không để trong lòng, được mất tùy duyên, bảo trì nội tâm an ổn và bình tĩnh. 

Bởi vì vạn vật đều có sinh có diệt, ngay cả đời người, cũng chỉ sống được mấy mươi năm, chớp mắt là đã trôi qua, nhân sinh ngắn ngủi, vậy vì cớ gì lại không sống cho vui vẻ?

Phật gia gọi cơn nóng giận là “Hỏa thiêu công đức lâm”, tức là chỉ cần một cơn thịnh nộ, có thể thiêu rụi cả rừng phúc lộc và công đức.

Bởi vậy, khi chúng ta gặp phải việc không như ý, hãy tĩnh tâm lại mà nói với chính mình: “Không sao, mọi việc rồi cũng sẽ qua thôi!“. Sống vui vẻ mỗi ngày, mới không uổng phí một kiếp nhân sinh.

(nguồn tinhhoa)